Mùa thu Hà Nội

Tạp chí Hồng Lam

Mùa thu Hà Nội

 Bầu trời bình yên, nhẹ nhàng đến lạ. Những chiếc lá thay màu, bắt đầu rơi trên những con đường nhiều hàng cây. Những buổi chiều gió muộn, những hàng ghế đá thưa người, khắc khoải nằm đó.  

 

Những đợt gió rì rào vuốt ve, mát lạnh hờ hững mà không buốt giá, tê tái như mùa Đông đã từng. Những tiếng xào xạc lá cây, tiếng đạp xe khe khẽ của dòng người, tiếng chợ tuy đông đúc nhưng không huyên náo, sống động như mùa Xuân. Không phải là những ngày nắng gắt oi ả, những trận mưa rào, những giọt mồ hôi rơi của mùa Hạ.  

 

Mùa Thu Hà Nội khoác lên mình một vẻ trầm mặc vốn có, như những bản nhạc Trịnh Công Sơn vừa sâu sắc lại vừa da diết, như những tiếng mưa rơi lã chã trên nóc nhà cổ xưa, những cánh lá vàng đầy trên những con đường, là những mùi hương nồng nàn của hoa sữa, là cánh liễu rủ xuống bên hồ Gươm. Trời cao trong xanh, mây gió nhè nhẹ tựa hương khói, từng sợi nắng mảnh như tơ, thoang thoảng mùi hương cốm xanh tươi.  

 

Ai đi xa mà không nhớ mùa Thu Hà Nội, nhớ những bước chân, nhớ những cái nắm tay bẽn lẽn nhưng siết chặt. Nhớ những nụ cười trên môi, những ánh mắt hạnh phúc, dăm ba câu chuyện cuộc sống thi vị và yên bình. Nhớ những tách cà phê sáng, những chiếc bánh nóng hổi, những gói xôi xéo bên những bát phở bò nhiều hành thơm thơm.  

Vẻ đẹp nên thơ mùa thu Hà Nội 

 

Mùa Thu Hà Nội như cô thiếu nữ 17 – tuy nhẹ nhàng, duyên dáng, ê ấp mà ngẩn ngơ. Khiến đối phương ngắm mãi không thôi, cứ thế chờ đợi, vấn vương, thiết tha một nỗi nhớ trên lối về. Mùa Thu Hà Nội như thế, đẹp đẽ và kiêu sa đến nao lòng. Một thứ gì đó thật yên bình, thật an lành nơi sâu thẳm đáy lòng của một chút tăm tối, vội vã và huyên náo còn sót lại.  

Văng vẳng đâu đó câu hát:  

“Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội 

Nhớ đến một người để nhớ mọi người”